Bài văn mẫu Phân tích cảnh cho chữ trong tác phẩm Chữ người tử tù hay nhất – Ngữ văn lớp 11

Bạn đang xem: Bài văn mẫu Phân tích cảnh cho chữ trong tác phẩm Chữ người tử tù hay nhất – Ngữ văn lớp 11 tại Kotex Pro Đề bài: Phân tích cảnh Huấn Cao …

Bạn đang xem: Bài văn mẫu Phân tích cảnh cho chữ trong tác phẩm Chữ người tử tù hay nhất – Ngữ văn lớp 11 tại Kotex Pro

Đề bài: Phân tích cảnh Huấn Cao cho chữ trong tác phẩm “Chữ người tử tù” của Nguyễn Tuân. Chỉ rõ ý nghĩa nhân văn giá trị nghệ thuật của đoạn văn.

Một trong những đặc điểm nổi bật của bút pháp lãng mạn là làm nổi bật cái vĩ đại, phi thường bằng cách tạo ra những tương phản, tương phản. Cảnh Huấn Cao cho chữ quản giáo trong tác phẩm Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân là một cảnh tiêu biểu của nghệ thuật lãng mạn. Đây là chiến thắng của ánh sáng trước bóng tối, của cái đẹp, của sự cao thượng trước sự trần tục, nhơ bẩn, của tinh thần bất khuất trước thái độ cam chịu, nô lệ. Chính vì vậy mà chính tác giả đã khẳng định rằng: “Cảnh xưa nay chưa từng thấy”.

Để hiểu được giá trị của bài văn tả cảnh trước hết ta phải xem bố cục của truyện. Bản thân câu chuyện được chia làm hai phần: phần đầu chủ yếu giới thiệu các nhân vật tham gia vào câu chuyện – có thể coi là phần tự sự. Trên cơ sở giới thiệu lai lịch và nhân vật, tác giả dẫn người đọc vào phần chính của truyện: cảnh cho chữ. Đây là khung cảnh quy tụ các nhân vật, chủ đề của tác phẩm và là kết tinh của tất cả ngòi bút, tư tưởng của Nguyễn Tuân.

Tác phẩm có ba nhân vật được chia thành hai tuyến. Hai dòng có một mối tương quan rất kỳ lạ. Tính chất xung đột, tương phản khiến cuộc gặp gỡ của họ đầy kịch tính, hết sức xoắn xuýt.

Trước hết, về mặt xã hội, họ là hai kẻ thù không đội trời chung, một bên bị coi là kẻ phản nghịch cầm đầu khởi nghĩa chống lại triều đình, bên kia là quan lại trong bộ máy cai trị của triều đình. gia đình đó. Nhưng về mặt nghệ thuật, họ là bộ ba. Ở một khía cạnh khác, đây cũng là bộ mặt của hai loại ác nhân, hai loại tù nhân: một loại không lộ thân phận, nhưng lại bị cầm tù. về nhân cách. Người còn lại được tự do nhận danh tính của mình nhưng bị cầm tù về danh tính của mình. Ta có thể ví đây như cuộc gặp gỡ giữa người tử tù (Huấn Cao) và người tù chung thân (người tử tù). Cuộc gặp diễn ra trong một hoàn cảnh lạ lùng: nhà tù. Chọn hoàn cảnh gặp gỡ này, Nguyễn Tuân đã đặt viên quản ngục đứng trước sự lựa chọn: hoặc làm tròn bổn phận quản giáo hoặc là người bạn tâm giao. Hoàn thành nghĩa vụ của mình với tư cách là một cai ngục có nghĩa là giẫm đạp lên từng tấc đất của người bạn tâm giao của bạn. Để làm tròn đạo tri kỷ, phải từ bỏ nghĩa vụ nhà nước của một vị quan. Viên quản ngục chọn theo hướng nào thì ý nghĩa tư tưởng và câu chuyện sẽ theo hướng đó. Ở hướng thứ nhất, phần thắng sẽ thuộc về cái tầm thường, và ở hướng thứ hai, cái đẹp, cái thiền sẽ thắng. Vì vậy, ở một khía cạnh nào đó, có thể coi Chữ người tử tù là một câu chuyện kể về số phận của cái đẹp, mà cảnh cho chữ chính là cảnh quyết định cho số phận ấy.

Cạo lời là đáp lại một tấm lòng. Lời nói của Huấn Cao là tâm huyết của Huấn Cao. Luyện chữ cai ngục của Tào Tháo là lấy lòng người trí. Đó là tư tưởng nghệ thuật của Nguyễn Tuân.

Theo cách miêu tả nhân vật lúc đầu của Nguyễn Tuân và cách đặt nhân vật vào hoàn cảnh thường thấy trong chủ nghĩa lãng mạn để làm nổi bật tính cách và tư tưởng nghệ thuật thì cảnh cho chữ không thể diễn ra một cách đơn thuần. Đó là những gì tôi đã viết trong suốt cuộc đời mình. Nguyễn Tuân không bao giờ chấp nhận.

Nguyễn Tuân viết về Huấn Cao bằng nét bút lãng mạn, đề cao tài năng, khí phách và khí phách trời cho. Đặc biệt, Nguyễn Tuân đề cao tài hùng biện và chí khí của Huấn Cao. Văn hay nhưng sinh thời Huấn Cao chỉ viết cho ba người bạn thân. Muốn lấy chữ Huấn Cao, vàng bạc không mua được, vàng bạc không mua được, không thể ép buộc bằng uy quyền. Muốn lấy chữ Huấn Cao trước hết phải được những người thân tín hiếm có của ông kết nạp. Viên quản ngục bị Huấn Cao coi là kẻ tiểu nhân, làm việc thất đức. Huấn Cao không giấu thái độ “bất kính” với viên quản ngục. Cơ hội được tiếp cận, trò chuyện đã khó nói gì về tri kỷ. Giữa họ là vực sâu thăm thẳm.

Mối quan hệ giữa quản giáo và Huấn Cao có được cải thiện hay không hoàn toàn phụ thuộc vào thái độ của Huấn Cao. Khi Huấn Cao phát hiện ra “một lòng trong thiên hạ” có một “thiên lương” thuần khiết trong ngục, mối quan hệ đã hoàn toàn thay đổi. Sự khinh bỉ đã nhường chỗ cho sự tôn trọng. Chính tấm lòng của quản ngục đã làm rung động trái tim Huấn Cao. Thì ra từ trong vực sâu ngăn cách. Cái tâm động đến cái tài và khi cái tài và cái tâm có sự chuyển hóa thì cái đẹp mới sinh ra.

Nguyễn Tuân là nhà văn thiên về “mỹ học”. Nhưng trước sau như một, Nguyễn Tuân vẫn tin vào người “trời”. Người không chỉ hướng tới cái “đẹp” mà còn hướng tới cái “chân”, cái “tốt”. Sự ra đời của cái đẹp là sự hài hòa tuyệt vời giữa tài và tâm để đạt đến sự như vậy. Đó là tư tưởng của Nguyễn Tuân.

Nguyễn Tuân ngưỡng mộ vẻ đẹp của khí phách, vẻ đẹp của tài năng, vẻ đẹp của Thiên Lương. Ông đã đặt bút xây dựng nên sức sống của những vẻ đẹp đó, để cho dù Huấn Cao có ra đi mãi mãi thì mọi thứ vẫn nguyên vẹn và vẫn sống mãi.

Xem thêm các bài văn mẫu về phân tích và lập dàn ý tác phẩm lớp 11:

chu-ngoi-tu-tu.jsp

Các bộ đề lớp 11 khác

Bạn thấy bài viết Bài văn mẫu Phân tích cảnh cho chữ trong tác phẩm Chữ người tử tù hay nhất – Ngữ văn lớp 11 có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Bài văn mẫu Phân tích cảnh cho chữ trong tác phẩm Chữ người tử tù hay nhất – Ngữ văn lớp 11 bên dưới để Kotex Pro có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: kotexpro.com.vn của Kotex Pro

Nhớ để nguồn bài viết này: Bài văn mẫu Phân tích cảnh cho chữ trong tác phẩm Chữ người tử tù hay nhất – Ngữ văn lớp 11 của website kotexpro.com.vn

Chuyên mục: Văn Học

Xem thêm bài viết hay:  Diễn tả lại tâm trạng của Dế Mèn (theo lời của Dế Mèn) sau khi chôn cất xong Dế Choắt (5 mẫu)

Viết một bình luận