Màu sắc Nam Bộ trong truyện Những đứa con trong gia đình hay nhất

Bạn đang xem: Màu sắc Nam Bộ trong truyện Những đứa con trong gia đình hay nhất tại Kotex Pro Đề: Sắc màu Nam Bộ trong truyện “Những đứa con trong gia đình” của Nguyễn …

Bạn đang xem: Màu sắc Nam Bộ trong truyện Những đứa con trong gia đình hay nhất tại Kotex Pro

Đề: Sắc màu Nam Bộ trong truyện “Những đứa con trong gia đình” của Nguyễn Thi.

Truyện “Những đứa con trong gia đình” của Nguyễn Thi là khúc ca hào hùng của tuổi trẻ miền Nam anh hùng trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Một trong những nét đặc sắc về nghệ thuật là Nguyễn Thi đã tạo nên màu sắc Nam Bộ, một dấu ấn đẹp mà người đọc dễ nhận thấy.

Màu sắc Nam Bộ thể hiện rõ nhất ở cảnh được miêu tả, ở sự việc được nói đến, ở tính cách và ngôn ngữ của các nhân vật được miêu tả (mẹ Tư Năng, chú Năm, chị Chiến, Việt,…)

Quang cảnh chiến trường ở bất cứ nơi nào, thời nào không giống nhau, nhưng dưới ngòi bút của Nguyễn Thi, chiến trường sau tiếng bom đạn mang một nét riêng, rất Nam Bộ. Giữa cánh đồng trống, “một tiếng trống từ trên trời giáng xuống…”, “tiếng dế gáy cao vút” giữa đêm sâu. Chính giữa không gian ấy, người lính bị thương nặng lạc đơn vị cảm nhận rõ nhất khi được trở về với ký ức tuổi thơ được sống giữa quê hương (một nơi thuộc vùng đồng bằng Nam Bộ): “ Bóng đêm.” Sự im lặng và lạnh lẽo bao trùm lấy Việt, mang theo bóng ma không đầu vẫn ngồi trên cây xoài mồ côi và anh chàng thè lưỡi hay nhảy múa trong những đêm mưa ngoài vòm sông mà Việt vẫn được các chị kể lại khi còn nhỏ. Về nhà, Việt nằm thở hổn hển…”.

Ngôi nhà của mẹ Tư Năng cũng như hàng ngàn, hàng vạn mái nhà của người dân khắp Hậu Giang, Tiền Giang, Bạc Liêu, Bến Tre… nằm cạnh những con kênh, rạch phủ màu xanh của cây bần. rừng ngập mặn mà người Bắc dễ dàng nhận ra: “Nhà ở cửa sông, đêm sôi động thế này, đom đóm từ cây bần cũng bay đầy nhà, bay nhanh như chớp trên nóc nhà rồi sà xuống mặt nước Việt Nam. .”.

Màu sắc Nam Bộ thể hiện trong những món đồ, trong gia sản mẹ Tư Năng để lại. Đó là “việc làm ruộng năm xưa các chú biếu bố là “hai cây mía để dành làm giỗ bố mẹ”, là công việc làm ăn của người nông dân nghèo, trác táng: nồi, lọ, chén, đĩa, cuốc, vá, đèn mà chị em Việt Nam sẽ gửi lại cho chú Năm, trước khi đi đánh giặc.

Cảnh đêm thanh niên nhập ngũ ở đồng bằng Nam Bộ vui như trẩy hội, bà con cô bác cả xã kéo đến “đèn đuốc sáng trưng”, chị em Chiến, Việt thi thố khiến cán bộ “dẫn trước” . viết rồi lại bỏ”, bác Năm phải “lác mắt” đứng ra phân trần: “Hai cháu theo Đảng như vậy, bác cũng mừng. Việc lớn tôi lo, việc nhỏ trong nhà tôi sắp đặt, chạm trổ” Đó là tấm lòng, suy nghĩ, cách nói dung dị của các cô chú miệt vườn ĐBSCL.

Quang cảnh cuộc chiến giữa ta và địch, cuộc tấn công như vũ bão của quân ta, qua lắng nghe, cảm nhận của người Việt Nam vừa tỉnh cơn mê cũng có một nét rất riêng của miền Nam thời kháng chiến chống Mỹ: “ Việt Nam vùng lên Rõ ràng đó không phải là tiếng đại bác lang thang của địch, mà là tiếng nổ quen thuộc, tụ lại một chỗ, lớn nhỏ không đều, xen kẽ là những hàng súng nổ liên hồi, như tiếng con la và tiếng trống đình hội. đánh trời đất trong Đồng Khởi”.

Màu sắc Nam Bộ thể hiện rõ nhất trong tính cách và ngôn ngữ của các nhân vật như mẹ Tư Năng, chú Năm, Chiến, Việt.

Hình ảnh mẹ Tư Năng dắt đàn con đi xin đầu cha, hình ảnh mẹ Tư Năng kiêu hãnh, ngang tàng: “Vợ Tư Năng đây! khi đứng trước họng súng và lời đe dọa của kẻ thù: “Vợ Tư Năng đâu?”. Lính bắn qua đầu, nàng giơ hai bàn tay to lớn lên đầu đàn con đang nép mình dưới chân. Mẹ chèo đò, đi làm thuê, nhưng đi đấu tranh chính trị, mẹ coi thường cái chết, bởi mẹ tin một cách mộc mạc, giản dị rằng “người chết có cái vui của người chết, còn không, người ta sinh con đẻ cái”. .làm gì?”. Hình ảnh mẹ Tư Năng làm ta nhớ đến câu nói: “Đáy quần cũng đụng” của cô út Tích trong “Người mẹ cầm súng”.

Cuốn sổ ghi những công việc “nhỏ nhặt” trong gia đình bằng chữ “cu”. Chuyện thím Năm, cậu Hai, dì Việt… bị giặc giết, chiến công của cậu Năm, cậu Hai, chị Việt đều được ghi rõ. Cuốn sổ ấy là truyền thống cách mạng của gia đình mẹ Tư Nang, cũng như của hàng ngàn gia đình nông dân Nam Bộ suốt ba mươi năm chống Pháp, chống Mỹ.

Nguyễn Thi có biệt tài sử dụng một số chi tiết nghệ thuật xuất phát từ hiện thực cuộc sống, nâng tầm chung, làm nổi bật màu sắc Nam Bộ. Tiếng hát của chú Năm là một chi tiết nghệ thuật đặc sắc, độc đáo được Nguyễn Thi sáng tạo. Giọng chú Năm “đục và giận như gà gáy”. Nhiều lần anh cao giọng. Trước bữa cơm cúng mẹ Tư Năng, chị em Việt Chiến chuẩn bị ra trận, chú Năm reo lên: “Tiếng hô nổi lên giữa ban ngày, bắt đầu vang lên như hiệu lệnh dưới ánh nắng chói chang, rồi kéo dài, Từng cái một, nó bị phá vỡ, nhắn tin, một cách nghiêm túc, và cuối cùng vỡ ra như một lời thề khốc liệt.”

Chiến như một người mẹ. Chiến cũng có hai bắp tay tròn đỏ như má. Tiếng “cóc”, tiếng “thính” của tiếng “ừ”, tiếng bước chân Chiến “đập” khác hẳn má, “in như má”. Đang bàn việc sắp xếp nhà cửa trước khi đi đánh giặc, nghe con nói, Chiến “bắt cóc” liền quay lại, may mà không bị đứt tay, trúng bắp chân mỏi nhừ như mẹ. Sớm biết chăm sóc, lại thường nhường nhịn em trai, chú Năm đã hết lời khen ngợi: “Không! Việc nhà gọn, việc nước rộng, gọn việc nhà, nặng bề nước”. , tôi chỉ có một câu: Địch còn sống thì tôi chết, thế là xong!”.

Việt là hình ảnh đẹp nhất, đậm màu sắc Nam Bộ nhất trong truyện “Những đứa con trong gia đình”. Nụ cười “lén lút”, đôi má “mịn màng như làn da bầu sữa”, chiếc ná hồi nhỏ vẫn mang theo khi đi lính, Việt rất giống bố, mỗi khi nghe tiếng Việt nói lóng, má anh quay lại. bảo: “Đấy, lại giống bố nó!”. Việt hồn nhiên, trong sáng: hay tranh giành với chị nhưng lại “giấu như bưng” trước mặt đồng đội. Dũng cảm trong chiến đấu, không sợ địch mà chỉ sợ “thằng lè lưỡi”, “con ma cụt đầu”,… Mới hai tuổi đã lập công lập công phá hủy một xe bọc thép của Mỹ; bị thương nặng, lạc đơn vị, nằm lại giữa trận địa, dù chỉ nạp một viên đạn nhưng Việt “vẫn sẵn sàng nổ súng”. “Mày có tao trên trời, mày ở dưới đất, cả rừng này tao trơ trọi. Mày bắn tao tao cũng bắn mày”… Hình ảnh Việt theo má lên huyện “đòi nợ của mình”. đầu cha”, hình ảnh Việt trong đêm nhập ngũ, trong cảnh cùng em gái khiêng bàn thờ mẹ gửi bàn thờ mẹ sang nhà chú Năm, làm tôi nhớ mãi, con Tư Năng, nhớ một thanh niên lớn lên trong Đồng bằng sông Cửu Long trong chiến tranh. Mỹ. Việt là bóng quê hương; Việt là hiện thân trong câu hát của chú Năm: “…có khi Việt hóa áo vá, sông dài cá, có khi Việt hóa nghĩa quân Trương Định, hải đăng Gò Công, sao sáng Tháp Mười”.

Trong thời kỳ chống Mỹ cứu nước, tuổi trẻ nước ta đã có lời thề: “Ra đi chỉ một lời thề – Chưa diệt hết quân thù chưa về nước”. Việt và em gái khi khiêng bàn thờ mẹ cũng đã thề: “Nào, đưa mẹ về ở tạm nhà chú, chúng con sẽ đi đánh giặc báo thù cho cha mẹ, cho đến khi nước nhà được độc lập. . đưa tôi về.”

“Những đứa con trong gia đình” là kết tinh nghệ thuật của ngòi bút Nguyễn Thi. Nghệ thuật kể chuyện, dựng cảnh, tạo hình, lựa chọn chi tiết tiêu biểu, phân tích tâm lí nhân vật, cá tính hoá ngôn ngữ nhân vật,… đều mang màu sắc Nam Bộ. Màu sắc Nam Bộ tạo nên linh hồn phong cách ngôn ngữ nghệ thuật của Nguyễn Thi trong “Người mẹ cầm súng” và “Những đứa con trong gia đình”.

Thành công đó đã khẳng định vị trí được tôn vinh của Nguyễn Thi là “nhà văn của nông dân Nam Bộ thời chống Mĩ”.

Xem thêm các bài văn mẫu lớp 12 luyện thi THPT Quốc gia:

nhung-dua-con-trong-gia-dinh.jsp

Các bộ đề lớp 12 khác

Bạn thấy bài viết Màu sắc Nam Bộ trong truyện Những đứa con trong gia đình hay nhất có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Màu sắc Nam Bộ trong truyện Những đứa con trong gia đình hay nhất bên dưới để Kotex Pro có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: kotexpro.com.vn của Kotex Pro

Nhớ để nguồn bài viết này: Màu sắc Nam Bộ trong truyện Những đứa con trong gia đình hay nhất của website kotexpro.com.vn

Chuyên mục: Văn Học

Xem thêm bài viết hay:  Top 4 bài phân tích, cảm nhận bài Hồn Trương Ba, da hàng thịt hay nhất

Viết một bình luận