Năm 2022 rồi mà vẫn làm phim kiểu 1900 hồi đó | Kotexpro

Khi dòng credit cuối cùng hiện lên trên màn hình, tôi thở phào nhẹ nhõm vì phim đã kết thúc Người yêu hoàn thành. Đây không phải là trường hợp Người yêu (L’amant) xưa rồi, thậm chí không Người yêu Sputnik (Haruki Murakami) mà tôi biết, đó là Người yêu nó rất kỳ lạ, khó hiểu và lỗi thời.

Trước khi ra rạp, tôi được biết tác phẩm của đạo diễn Lưu Huỳnh có số phận hẩm hiu, phải 5 năm sau mới được công chiếu. Lẽ ra phim sẽ được lắp máy từ năm 2016 và nên chiếu từ năm 2018, nhưng do không được Hội đồng cấp Trung ương kiểm tra nên phim phải “cất kho”, đến năm 2021 mới được “xuất xưởng”.

Tuy nhiên, bộ phim vẫn đến với khán giả bằng một thân hình “cường tráng”, những cảnh quay đầy “lăn xả” mà Minh Tú phô diễn hết vẻ đẹp hình thể của mình. Phải thừa nhận một điều, hiếm có bộ phim Việt nào lại có những màn “bóng lộn” bỏng mắt như vậy. Thậm chí, xem những bức hình táo bạo này, nữ chính Minh Tú ngồi trước mặt tôi cũng phải lấy tay che mặt, ưỡn người lên mấy lần cũng đủ hiểu “chiêu trò” của đạo diễn đến mức nào.

Nhưng thực sự ngồi trong rạp, xem những bộ phim đó, tôi gần như mất hết cảm xúc bởi sự “phơi bày” chỉ là cái vỏ bọc để che đậy một kịch bản trống rỗng, thô kệch và lỗi thời. Có thể dùng câu chuyện trì hoãn tới 5 năm để biện minh cho việc dàn xếp này không? Câu trả lời với tôi là “KHÔNG”.

Suy nghĩ lạc hậu đó được thể hiện rõ trong thông điệp về phụ nữ và cộng đồng LGBT của đạo diễn. Người yêu Nó dường như hoàn toàn phù hợp với những bộ phim về nữ quyền của điện ảnh Việt Nam trong những năm qua. Tại sao đến năm 2022, vẫn có phim về người phụ nữ bị khinh rẻ, coi rẻ? Những người phụ nữ hiếm hoi trong phim đều có thân phận thấp bé: Mẹ của cậu con trai mưu sinh bằng nghề bán bánh chuối ngoài chợ, cô gái “bán hoa” vai Hùng bảo mẫu và nữ chính Diêm Minh Tú cũng không rõ mối tình. xác thực. Cô bị Sơn mắng mỏ nói mình là “gái ế” mà vẫn tự cao tự đại? Thật khó hiểu!

>>> Xem thêm: Nhà Không Bán: Một tựa sách cũ nhưng tâm tư của một nhân vật tốt

Từ đầu đến cuối, tôi vẫn không biết Điềm Tịnh có bao giờ thực sự “hành nghề” hay không vì không có một chút hé lộ nào về tiểu sử của anh ấy. Cách anh vào khung hình và bay màu cũng tinh vi không kém. Gần như không có chút phản kháng nào, anh ta cố gắng đi được bước đầu tiên nhưng sau đó lại để cho mình bị quay như chong chóng bởi hai người đàn ông hoàn toàn bất lực?

Rõ ràng, sau khi làm vợ một họa sĩ giàu có và là chủ tiệm áo dài trên đường Pasteur (Sài Gòn), cô có quyền quen biết nhiều người nổi bật hơn nhưng ông giám đốc lại ép người phụ nữ này phải lấy anh ta. đem lòng yêu người yêu già làm nghề lái xe taxi, tính tình nhu nhược. Nếu tôi là Diễm Tình thì thanh xuân đó đã không xảy ra. Chưa kể, từ đầu đến cuối, nhân vật Minh Tú dù có vai trò dẫn dắt câu chuyện nhưng hầu như không có mục đích hay động cơ cho hành động của mình.

Bước ngoặt duy nhất của phim ở cuối màn 3, đạo diễn lật ngược thế cờ, cho chúng ta biết rằng Diễm Tình (Minh Tú) thực sự là một nữ phụ thú vị chứ không phải là một nữ chính lãng mạn như mọi người vẫn nghĩ. Chà, tôi nghĩ sẽ không ai bị đạo diễn lừa, vì kịch bản rất dễ đoán, cốt truyện xoắn xưa như trái đất. Tại thời điểm này, tôi bối rối trong một giây khi thông điệp về cộng đồng LGBT lớn tuổi kết thúc.

Nếu mọi người nói về chuyện người chuyển giới không được đối xử công bằng ở nông thôn, hàng chục năm trước thì tôi vẫn chấp nhận một chút. Nhưng tôi nghĩ năm 2017, mọi người đã có cái nhìn thoáng hơn về cộng đồng LGBT, đặc biệt là khu vực nội thành Sài Gòn. Chỉ cần nhìn vào bộ phim gần đây như mẹ thân yêu, (2019), Khúc hát mặt trời (2018), cùng nói về tình yêu đồng giới, nhưng câu chuyện của họ đơn giản như một lát cắt của cuộc sống, đi sâu vào để các nhân vật đồng cảm.

Hay một bộ phim về LGBT mà tôi rất thích Chơi lô tô – bắt đầu cùng năm Người yêulấy cảm hứng từ tài liệu Hành trình cuối cùng của chị Phụng, Đó là một câu chuyện độc đáo, một hành trình mà tôi nghĩ rất đáng để kể. Và câu chuyện của Sơn trong Người yêu đến cuộc chạy đua mà giới cầm quyền Việt Nam đã dừng lại từ lâu: Nhân vật chính phát hiện ra người đồng tính, “lầu xanh”, phải sống trong cảnh hỗn loạn, chật vật. Lần này, tôi lại thấy một sai lầm khác khi đạo diễn đề cập đến câu chuyện của những người thuộc cộng đồng LGBT. Nhân vật Sơn muốn tìm lại con người thật của mình bằng cách cướp đi hạnh phúc của người khác. Để rồi đến cuối phim, bạn luôn chìm trong cảm giác phấn khích, tưởng là vui nhưng thật vô nghĩa.

Ngoài ra, nhân vật nam Hà Việt Dũng cũng là một người đàn ông không có cá tính, không có chỗ đứng, dễ bị người khác điều khiển. Cô là nguyên nhân chính gây ra vấn đề nhưng lại không có liên hệ gì với nữ hiệp Diêm Tình. Nói yêu vợ nhưng Hùng (Hà Việt Dũng) lại dễ dãi với các cô gái khác, chỉ nghe họ nói vài câu. Sau đó, khi Diêm Tình mất, ông đã ngày đêm vẽ chân dung của mình. Từ đầu đến cuối phim, không biết anh và Sơn (Đức Hải) quen nhau như thế nào mà hai con người, kẻ nghèo người giàu lại có thể làm bạn lâu dài, trỗi dậy lòng nhân ái?

Chưa hết, lời thoại trong phim này khiến tôi nổi da gà vì hương vị sến sẩm, cũ kỹ. Ví dụ như đoạn đầu khi Diễm Tình và Hùng nghe thấy nhau hay khi Sơn thú nhận tình cảm của mình với Hùng. Chưa kể, các cung nhân vật đôi khi thiếu thuyết phục. Nhiều khi tôi không nghe được nhân vật Sơn đang nói gì, tôi phải đọc phụ đề, mới biết đoàn phim đã dịch sai từ tiếng Anh. Hay cách diễn của Hà Việt Dũng như bị đạo diễn ép học nên co giật, ngắt quãng ngoài mạch cảm xúc. Ngay cả Minh Tú, cũng không thể hiện được thần thái của một tiểu thư đài các. Nhân vật Điềm Tịnh gồm có 2 nhân vật: Một là tức giận, la hét; hai vợ chồng buồn bã, thở dài.

Cuối cùng, những cảnh quay cũng khiến tôi có cảm giác như người quay phim phải cầm chắc tay, không có chống rung hay gimbal, vì vậy mỗi khi máy quay chuyển động, nó chuyển động, một tiền đình thực sự. Hình ảnh phô bày cơ thể nhân vật một cách không cần thiết. Ranh giới giữa khó chịu và kỹ thuật là rất mỏng. Chỉ cần không thể hiện một người phụ nữ đẹp có thể buộc người khác phải gọi là nghệ thuật. Việc sử dụng quá nhiều cảnh phục trang, tôi nghĩ không cần thiết vì nó không thể hiện nhiều hơn tính cách của các nhân vật, hoặc tiết lộ bản chất của các mối quan hệ của họ.

>>> Xem thêm: Chuyện Ma Gần Nhà: Không ngại uống nước có đường sau khi xem xong, về thăm nhà cổ

Nói ngắn gọn, Người yêu buồn nhất phim Việt. Tôi mong rằng từ nay sẽ không có đạo diễn nào nhìn phụ nữ và cộng đồng LGBT ở góc độ lạc hậu nữa.

Bài viết của Hoa Le trên DienAnh.net

Hít thở sâu và bấm theo dõi DienAnh.net hiện đang chuẩn bị cho một bộ phim showbiz và ngồi xuống với tôi!

Viết một bình luận

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud