Phân tích bi kịch tinh thần của nhân vật Hộ trong Đời thừa của Nam Cao

Bạn đang xem: Phân tích bi kịch tinh thần của nhân vật Hộ trong Đời thừa của Nam Cao tại Kotex Pro Đề bài: Phân tích bi kịch tinh thần của nhân vật Hộ trong …

Bạn đang xem: Phân tích bi kịch tinh thần của nhân vật Hộ trong Đời thừa của Nam Cao tại Kotex Pro

Đề bài: Phân tích bi kịch tinh thần của nhân vật Hộ trong truyện “Người lãnh đạo” của Nam Cao.

Những truyện ngắn của Nam Cao viết về đề tài người trí thức nghèo trong xã hội cũ đã để lại nhiều ám ảnh trong lòng người đọc. “Trăng sáng”, “Đời thừa”, “Mua nhà”, “Sống”… là những tác phẩm tự truyện đặc sắc của ông.

Nhân vật “tôi” trong việc mua nhà đã tâm sự trong bức thư gửi cho một người bạn: “Tôi làm việc rất chăm chỉ. Tôi giết dần mình để kiếm tiền…”. Và sau cơn bão, ngôi nhà tre “như cụ già quỳ gối”, “ta cố gắng làm lụng hơn trước, ta sẽ tự giết mình nhanh hơn trước”,… Nhà văn Hồ trong “Lãnh đạo” cũng vậy, ông đã từng trải qua tấn bi kịch đầy nước mắt, sự giằng xé lương tâm. Qua nhân vật Hộ, tác giả phản ánh chân thực hoàn cảnh nghèo khổ, tủi nhục, bế tắc của người trí thức nghèo trong xã hội cũ. Bi kịch tinh thần của Hộ cũng như của những nhà văn nghèo trước Cách mạng được Nam Cao thể hiện một cách sâu sắc, chân thực và cảm động, qua đó đặt ra nhiều vấn đề có ý nghĩa xã hội lớn.

Hộ là một nhà văn nghèo có lương tâm và tài năng. Khi chưa lập gia đình, “với khả năng viết lách cẩn thận của mình, anh ấy kiếm được chỉ đủ để anh ấy sống một cuộc sống đạm bạc, có thể nói là khốn khổ một mình”. Nhưng từ khi “nhập đời cụ Tư”, với một đám con “nhiều đen, nhiều buồn, quấy, khóc ngày đêm và quanh năm uống thuốc”, Hồ đã rơi vào bi kịch. kinh khủng, bị nợ cơm đè đầu cưỡi cổ! Các hộ gia đình cứ thế trôi đi trong bao nỗi khổ: “Nhất đói, nhì nợ, thứ ba nhà dột” như dân gian đã nói.

Hồ vốn là một nhà văn tài hoa, tự tin, từng ôm “hoài bão lớn”, mộng văn chương cao đẹp. Với Hồ “đói rét chẳng nghĩa lý gì”, ông “coi thường những lo lắng vật chất vụn vặt”. Anh say mê lý tưởng, và anh “chỉ lo trau dồi tài năng của mình để ngày càng phát triển”. Với House “nghệ thuật là tất cả”. Hộ khao khát vinh quang “muốn nghĩ ra một tác phẩm làm lu mờ tất cả các tác phẩm khác cùng thời”. Phải nói khát vọng của cụ Hồ là chính đáng, là khát vọng chân chính của những con người có tài, có lương, muốn khẳng định mình trong xã hội. Hộ không muốn sống một cuộc sống tầm thường nhạt nhẽo. Mong muốn của anh ấy không phải là sự phù phiếm và tham lam của những người tầm thường, trần tục!

Lý tưởng sống vì nghệ thuật, “nghệ thuật là tất cả” của Hồ rất trong sáng và cao đẹp. Nó không phải là một tưởng tượng! Đây không phải là quan điểm “nghệ thuật vị nghệ thuật”. Đó là niềm đam mê lớn của một nhà văn muốn thi thố với đời. Sự nghiệp văn chương của Hồ luôn hướng tới Chân, Thiện, Mỹ, như đem hoa thơm trái ngọt đến với thế gian, mỗi trang sách đều thấm đượm tinh thần nhân văn. Anh từng tâm sự với một người bạn văn về một tác phẩm văn học chân chính mà anh đang nung nấu, vươn tới để sáng tạo. Tác phẩm “rất có giá trị, phải vượt ra ngoài mọi ranh giới và giới hạn”. Tác phẩm “rất có giá trị, phải vượt ra ngoài mọi ranh giới và giới hạn”. Tác phẩm đó “phải chứa đựng một điều gì đó vĩ đại, mạnh mẽ, vừa đau đớn vừa phấn khởi. Nó ca ngợi lòng thương xót, lòng bác ái, công lý… Nó mang con người đến gần nhau hơn.” . Đó là những lời tâm huyết, rất sâu sắc và tiến bộ. Quan điểm nghệ thuật đó là quan điểm nghệ thuật hướng tới con người, vì hạnh phúc của con người.

Hồ là một nhà văn vừa đam mê văn chương vừa tự hào về nghề viết văn của mình. Mỗi khi đọc được một đoạn văn hay, một câu văn hay, ông lại “nghĩ mãi và để niềm thích thú reo lên trong lòng”. Đối với Hồ, văn học là món ăn tinh thần vô giá. Mỗi khi đọc một đoạn văn hay, em cảm nhận được vẻ đẹp của áng văn. “Món nào ngon đến mấy cũng không ngán. Quá tuyệt!”.

Hộ từng tâm sự với Tư: “Nghĩ kỹ đi, đời tôi đâu đáng khổ mà hóa ra khổ, tôi làm thân tôi khổ, tôi mê văn chương nên khổ” (…) tiền, mười vạn đổi lấy địa vị của ta, chưa chắc đã đổi.” Đó là lời thú tội đầy cảm động của những người đã “mang nghiệp vào thân”. “Văn chương thái quá” của House là một trong những nguyên nhân dẫn đến bi kịch của người trí thức nghèo trong xã hội cũ.

Hộ có tài, có tâm, có lý tưởng cao đẹp, có hoài bão lớn nhưng không dễ thực hiện! Anh phải gánh trên đôi vai gầy gánh nặng của vợ con, không bao giờ bị tiêu hao trong “những bận rộn nhỏ nhoi, vô nghĩa”. Nợ nần chồng chất: “tiền nhà… giặt giũ… thuốc men… nước mắm…”. Nhiều khi phải “bế quan tỏa cảng” trước “những lo toan vật chất thường trực”, anh mới hiểu “giá trị của đồng tiền”, anh hiểu nỗi khổ của một người chồng “thấy vợ đói”. rách nát”. Nếu trước đây ông “viết cẩn thận”, chăm chút từng trang thì nay “in nhiều cuốn sách viết cẩu thả… viết bài cho thiên hạ đọc rồi đọc là quên ngay”. Anh vô cùng xấu hổ mỗi khi đọc lại một cuốn sách, hay một đoạn văn có ký tên của mình, “anh đỏ mặt, cau mày, nghiến răng, vò nát cuốn sách và mắng tôi như một thằng khốn nạn”.

Có tài và giàu lương tâm nghề nghiệp, nhưng trước cuộc sống vật chất, khẩu nghiệp khắt khe, vợ con ngày đêm chèn ép, Hồ không còn khả năng trau dồi nghệ thuật, đành phải viết “toàn những thứ vô vị, nhạt nhẽo”, gợi lên rất nhẹ nhàng và trong sáng. tình cảm nông cạn, diễn đạt một số ý tưởng rất phổ biến bị pha loãng trong một bài viết phẳng và quá dễ dàng”.

Với Hồ, nhà văn không thể chạy theo, bắt chước người ta mà phải sáng tạo, “biết đào sâu, biết khám phá, khơi những nguồn chưa khơi và sáng tạo những gì chưa có”. Nhìn lại những gì đã viết ra, anh “buồn, rất buồn”. Anh chạnh lòng buồn cho mình là “người thừa”, tự dằn vặt mình là “đồ lưu manh”, là kẻ “thô tục”. Khát vọng thì cao nhưng cuối cùng Hồ “chẳng đem lại nét gì mới lạ cho văn chương”. Anh vật vã trong đau đớn, tủi nhục, “phát điên vì phải xoay tiền”. Bao mộng đẹp tan thành mây khói, kế hoạch cuối cùng chỉ còn là trang giấy trắng! Anh vô cùng “ngán ngẩm”, tâm trạng buồn bã như “người phải đi tha hương”. Có lúc anh thở dài ngao ngán: “Hết rồi! Hỏng rồi! Hỏng luôn rồi!”.

Lòng “buồn” Còn gì buồn hơn “còn gì đau đớn hơn cho một người vẫn khao khát được làm điều gì đó nâng cao giá trị cuộc sống của mình, nhưng cuối cùng lại chẳng làm được gì, chỉ lo miếng ăn mà đã đủ mệt mỏi?”. Đó là bi kịch của một nhà văn, nhà thơ với bao ước mơ cao đẹp, hoài bão lớn, cuối cùng lại rất tầm thường, với những dự định vụn vặt, phải sống như “kẻ vô dụng, người thừa”.

Nhưng bi kịch tinh thần của nhà văn họ Hồ không chỉ có thế! Anh là một người chồng tốt, một người cha yêu thương con nên bi kịch thứ hai này cũng đau đớn không kém. Đó là bi kịch của một trí thức coi tình yêu là nguyên tắc sống cao cả nhất, hy sinh tất cả cho tình yêu nhưng vẫn tiếp tục sống vị tha, độc ác, vũ phu, gây đau khổ cho vợ con, chà đạp lên nguyên tắc của tình yêu. tình yêu đó của tôi.

Tú là cô gái lỡ làng. Hộ nhận Tú làm vợ, nhận làm cha nuôi con nhỏ và lo ma chay cho mẹ Tú. Một trái tim, một tình yêu gần như hào hiệp. Nhà đã “cúi đầu chịu khổ trước Tú”. Nhưng rồi, hoàn cảnh gia đình ngày một đổi thay, “đứa này chưa lớn, đứa kia đã ùa ra”, có những lúc “anh còn điên lên vì con khóc”. Đôi lần ông thoáng nghĩ đến việc bỏ vợ con, để được tự do viết lách, thoát khỏi cảnh “đời thừa”. Nhưng là người tử tế, anh không thể chấp nhận sự tàn ác như vậy! Anh không thể sống xấu xa, độc ác như ai đó từng nói? Với Bảo vệ tình yêu là trên hết, anh sẵn sàng “hy sinh” tham vọng nghệ thuật để giữ lấy tình yêu của mình, dù đó là sự “hy sinh” quá lớn đối với anh. Anh tự nhủ: “Mấy năm trời mình mới kiếm được…”. Nhưng để vượt qua hoàn cảnh, ông quyết “không thể từ bỏ lòng trắc ẩn” bởi như ông quan niệm: “kẻ mạnh là kẻ giúp đỡ người khác trên đôi vai của mình”.

Cuộc đời, mọi đau khổ về bi kịch tinh thần đâu dễ gì một sớm một chiều mà có thể xua tan? Để quên đi nỗi đau tủi nhục, Hồ đã tìm đến rượu chè. Anh đã chìm sâu vào vòng bi kịch, sau mỗi cơn say. Say rượu, tâm trạng Hồ Chí Minh thay đổi lớn đến mức đáng sợ. Có thời điểm, “anh ấy đã ngủ gà ngủ gật kể từ khi đi trên đường”. Có lúc anh “ngã như khúc gỗ xuống giường, ngủ say như chết”. “Có lần nó loạng choạng bước vào nhà, mắt nhìn đăm đăm, môi mím chặt…”. Có lần nó say rượu đánh Tú, đòi “chết một phát” hai mẹ con. Nhưng rồi khi tỉnh rượu, anh lại “hèn nhát” xin lỗi Từ “hôn con như một người cha tốt”, tuyên bố bỏ rượu, rồi lại say, lại làm những chuyện khôi hài, đáng sợ như lần trước. Say rồi tỉnh rồi say. Trong cái vòng luẩn quẩn ấy, Hồ đã phải trải qua những tháng ngày u uất, “âm thầm đau khổ”. Gia đình bế tắc nặng nề, thậm chí có lần ông dốc hết tiền nhuận bút vào quán nhậu, say khướt, nửa đêm đuổi vợ con ra khỏi nhà. Hình ảnh Nhà, sau cơn say, tỉnh dậy “tìm chữ”, khẽ nắm tay Tú, tiếc nuối “nức nở” là hình ảnh xúc động nhất về tấn bi kịch của người trí thức nghèo nơi xã hội đen. hội cũ. Là lời ru của Từ để xoa dịu phần nào nỗi đau tinh thần của người chồng yêu thương đang phải trải qua bi kịch nặng nề, đen tối.

“…Ai làm Nam Bắc phân tranh

Cho hai hàng lệ tuôn tràn tấm thân?”

Trước Cách mạng, nhà thơ Tản Đà đã từng cố gắng cảm thông: “Văn chương rẻ như bèo…”. Say sưa này, nhà thơ Xuân Diệu đã viết: “Đời cay đắng giương nanh múa vuốt – Cơm áo không đùa với khách thơ”. Với truyện ngắn “Đời thường”, Nam Cao đã phản ánh một cách xúc động và đau xót bi kịch tinh thần của người trí thức nghèo trong xã hội thực dân phong kiến. Tác giả đã lên án cái xã hội ngột ngạt bóp nghẹt mọi ước mơ, tước đoạt cuộc sống chân chính của con người, đồng thời đầu độc tâm hồn con người và mối quan hệ vốn dĩ rất đẹp giữa người với người. Bi kịch tinh thần của Hồ đã ghi lại cuộc đấu tranh tư tưởng của một trí thức lương thiện, trong hoàn cảnh bế tắc đã cố gắng vươn lên để duy trì cuộc sống nhân đạo.

“Lãnh đạo” hay “Còn sống” là chủ đề bao trùm nhiều tác phẩm trước Cách mạng của Nam Cao. Hộ, Điền, Thu… là hiện thân cho nỗi khổ đau, tủi nhục của người trí thức nghèo. Hãy tạo ra một môi trường sáng tác lành mạnh trong một xã hội tốt đẹp để tất cả các nhà văn có thể phát huy tài năng sáng tạo của mình và sống có ích. Phải đổi cuộc sống ngột ngạt để cứu người, cứu mạng. Đó chính là ý nghĩa tư tưởng tích cực của tác phẩm vĩ đại này mà chúng tôi cảm nhận được! “Đời thừa” là tiếng khóc đầy nước mắt!

Xem thêm các bài văn mẫu lớp 12 luyện thi THPT Quốc gia:

doi-lose.jsp

Các bộ đề lớp 12 khác

Bạn thấy bài viết Phân tích bi kịch tinh thần của nhân vật Hộ trong Đời thừa của Nam Cao có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Phân tích bi kịch tinh thần của nhân vật Hộ trong Đời thừa của Nam Cao bên dưới để Kotex Pro có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: kotexpro.com.vn của Kotex Pro

Nhớ để nguồn bài viết này: Phân tích bi kịch tinh thần của nhân vật Hộ trong Đời thừa của Nam Cao của website kotexpro.com.vn

Chuyên mục: Văn Học

Xem thêm bài viết hay:  Dàn ý Phân tích hình tượng nhân vật Huấn Cao hay nhất (4 mẫu)

Viết một bình luận