Top 20 bài văn tả dòng sông quê hương hay nhất | Kotexpro

Thị trấn của tôi có một con sông đỏ chảy. Nơi đây đã lưu giữ rất nhiều kỉ niệm tuổi thơ của tôi. Ngay cả khi tôi già đi, tôi sẽ không bao giờ quên được người bạn tốt đó.

Nhìn về hướng Bắc, dòng sông như dải lụa đào vắt ngang đồng bằng Bắc Bộ. Nước sông đỏ như gạch. Hai bên là ruộng mía, dâu xanh mướt một màu. Bình thường, sông cứ lặng sóng êm đềm. Chính dòng sông đó đã nuôi sống gia đình chúng tôi. Mẹ tôi làm thủy thủ trên sông bao nhiêu năm, bà nghe sông, bà hiểu nó như một người bạn. Nhà thơ Tế Hanh viết:

Thị trấn của chúng tôi có một con sông xanh

Gương nước trong veo phản chiếu những sợi tre

Dòng sông Tế Hanh rất đẹp và thơ mộng. Chính vì vậy mà nhà thơ yêu thích nó đến vậy. Sông Hồng có một vẻ đẹp khác. Chúng tôi xem nó như một người bạn chia sẻ. Nhớ những buổi rửa sông, nhìn thấy vị mặn, mát của phù sa, chúng tôi càng yêu sông hơn, chỉ muốn vùng vẫy mãi trong làn nước mát.

Sông Hồng đẹp quá! Cùng một ngày, nhưng nó có ba màu khác nhau. Những màu sắc thực sự của tự nhiên mà con người không thể tạo ra. Vào buổi sáng, bởi ánh mặt trời thân thiện dát vàng, dòng sông như được khoác lên mình tấm áo sáng bóng, được tô điểm bằng bạc trên lớp áo gạch đỏ. Buổi trưa, những hạt nắng thi nhau tắm khiến dòng sông trở nên vàng úa. Buổi chiều, khi mặt trời dần lặn, dòng sông trở lại bình thường, khu vui chơi của lũ trẻ, những người mẹ trò chuyện trong lúc giặt giũ, những bụi cây tấp nập. , đôi khi xen lẫn tiếng cười trẻ thơ. Buổi tối bên sông, lúc nào anh cũng rủ em đi thả đèn hoa đăng. Bây giờ dòng sông được ánh trăng soi rọi, sáng ngời như tấm áo vàng chói lọi. Chúng tôi chạy đến bờ sông và ném đi những chiếc đèn lồng giấy màu. Rất đẹp! Thật tuyệt vời!

Sông Hồng là thơ, nhưng khi đến trận lũ thay đổi hẳn. Tôi nhớ rất rõ khi chạy, và khi tôi chạy chơi bên sông, tôi không biết rằng lũ đã ập đến. Đột nhiên tôi nghe thấy một dòng sông sôi lên, bọt đỏ như máu và giận dữ. Tôi sợ quá chạy lại hỏi mẹ: “Mẹ ơi! Con sông mê lắm mẹ ơi! Nó bén lắm, ngày nào giờ có khác!”.

Cho đến ngày nay, dòng sông vẫn là người bạn thân yêu của tôi

Mẹ tôi cười và vỗ nhẹ vào đầu tôi và nói:

– Không, không phải! Đó là một lũ lụt! Cuối mùa lũ, dòng sông sẽ trở nên mềm mại như thường.

Tôi nhận ra rằng bản chất của tất cả các con sông lớn đều có nó. Ngày tháng qua đi, mùa lũ khép lại, các dòng sông trở lại hào quang xưa, nước đổ về tưới ruộng. Tôi không còn sợ hãi khi dòng sông thay đổi mà tôi cảm thấy tự hào vì đó là sự vĩ đại của dòng sông quê hương.

Cho đến ngày nay, dòng sông vẫn là người bạn tốt nhất của tôi. Dòng sông gắn bó với tuổi thơ và tuổi trưởng thành của tôi. Mỗi lần về thăm quê, tôi và lũ trẻ lại dỡ đèn giấy trên sông. Mặt sông lại bừng sáng như chào đón em về với quê hương yêu dấu.

Viết một bình luận

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud